Thứ Năm, 5 tháng 1, 2017

Giá vàng thế giới rơi xuống đáy 5 năm

Đồng đôla mạnh, khả năng Mỹ tăng lãi suất và sức mua yếu từ Trung Quốc khiến giá vàng giảm hơn 11 USD, xuống 1.133 USD một ounce.

Quy đổi ra tiền Việt, giá vàng thế giới hiện tương đương 29,82 triệu đồng một lượng (chưa thuế, phí, gia công). Thị trường trong nước hôm qua đóng cửa quanh 33,25-33,5 triệu đồng.
Dự trữ vàng của Trung Quốc đã tăng 57% cuối tháng 6, so với thời điểm gần nhất nước này điều chỉnh dự trữ là hơn 6 năm trước, Ngân hàng Trung ương Trung Quốc cho biết. Dù khối lượng tăng lên, vàng hiện chỉ chiếm 1,65% tổng dự trữ ngoại hối của nước này, giảm so với 1,8% giữa năm 2009. Dù Trung Quốc vẫn tăng mua kim loại quý, thị trường lại nhìn nhận theo góc độ khác.
"Thị trường biết là Trung Quốc vẫn mua vàng, nhưng họ đã mua ít hơn số lượng lẽ ra cần có", Phillip Streible – nhân viên môi giới hàng hóa cấp cao tại RJO Futures nhận xét.
Giá giao ngay hôm qua có lúc xuống tới 1.130 USD một ounce – thấp nhất từ tháng 4/2010. Tuần này, giá đã mất 2,6% - mạnh nhất từ đầu tháng 3. Giá vàng giao tháng 8 cũng giảm 1% xuống 1.132 USD một ounce.
"Đà giảm hiện tại có liên quan đến đồng đôla mạnh", Norbert Ruecker – Giám đốc nghiên cứu hàng hóa tại Julius Baer nhận xét. Dollar Index hôm qua lên cao nhất 3 tháng so với các tiền tệ lớn trên thế giới, do số liệu việc làm Mỹ lạc quan. Trong khi đó, chứng khoán toàn cầu giảm vì báo cáo lợi nhuận doanh nghiệp gây thất vọng.
"Giá vàng đang gặp rất nhiều lực cản, như khủng hoảng Hy Lạp đang dần ổn định và Mỹ chuẩn bị tăng lãi suất", Ole Hansen – Giám đốc cấp cao Saxo Bank cho biết.
Năm nay, giá đã mất 3% và không thể vực dậy nhu cầu từ thị trường tiêu thụ hàng đầu thế giới là châu Á. Ấn Độ hiện còn bán kim loại quý với giá rẻ hơn thế giới.

Chuyên gia Cisco bỏ việc nghìn đô để theo ngành nông nghiệp

Niềm đam mê nông nghiệp đã thấm từ rất sớm ở chàng thanh niên đến từ Đà Lạt, nên năm 2012, dù đang làm giám đốc một công ty chuyên về IT, kiêm giảng viên, Trí vẫn quyết định rẽ hướng sang lĩnh vực nông nghiệp.

Với tấm bằng CCIE - chứng chỉ chuyên gia cao nhất của Cisco, Nguyễn Khắc Minh Trí vẫn từ bỏ công việc có mức lương cả nghìn USD để thành lập công ty nghiên cứu và đưa những ứng dụng khoa học vào nông nghiệp.

Nhận thấy giống dâu ở Đà Lạt bị thoái hóa và chết hàng loạt mà không biết nguyên nhân, Trí nảy ra ý định áp dụng khoa học kỹ thuật vào để tìm hiểu lý do và đưa ra những giải pháp mới trong quá trình trồng.
Ban đầu anh muốn trồng dâu theo kiểu khí canh (phun dưỡng chất lên bộ rễ của cây), nhưng khi gặp một người ở Nhật cho 7 giống dâu mới theo phương pháp trồng ogarnic, Trí đã chọn theo hướng này. Tuy nhiên, trồng dâu kiểu ogarnic không dễ vì không dùng phân hóa học, chủ yếu sử dụng các sản phẩm từ tự nhiên như trộn cám, trấu với phân bò khô rồi ủ. Ở Nhật, cách làm này rất hiệu quả nhờ có hệ thống đo lường, cho ra kết quả phân tích để bổ sung những dưỡng chất cần thiết cho cây. Còn tại Việt Nam, vừa thiếu kinh nghiệm lẫn kỹ thuật nên vườn dâu 800 m2 trồng trong nhà kính của Trí với số tiền đầu tư hơn 200 triệu đồng cho kết quả khá èo uột, chỉ đủ để... nhà ăn.
Cisco-setop.jpg
Nguyễn Khắc Minh Trí đang dồn hết tâm huyết cho dự án đưa khoa học công nghệ cao vào nông nghiệp.
Thất bại trong việc trồng dâu, Trí nhận thấy rằng không thể chăm sóc, quản lý được vườn dâu của mình từ xa, trong khi chưa thật sự hiểu được giống cây mà mình đang trồng. Lúc này Trí tự vấn: "Tại sao không lắp một hệ thống cảm biến liên quan đến toàn bộ cây trồng và vật nuôi để có những thông số kỹ thuật chính xác và gửi dữ liệu về". Câu hỏi này cũng chính là ý tưởng để Trí ra viết phần mềm giám sát, điều khiển thông minh trong nông nghiệp với tên gọi Mimosa Plant và thành lập công ty riêng vào tháng 9/2014.
Cuối năm đó, nhận thấy một số xu hướng công nghệ phát triển mạnh mẽ như Cloun, Internet of things, cộng với kinh nghiệm làm trong lĩnh vực IT 10 năm, Trí rất muốn đem công nghệ thông tin ứng dụng để phát triển nông nghiệp. Tuy nhiên, câu hỏi mà anh đặt ra là liệu người nông dân có sẵn sàng áp dụng khoa học công nghệ để phát triển nông nghiệp hay không? Bởi hiện nay rất ít nông dân làm nông nghiệp theo công nghệ cao, chỉ có một số  đầu tư hệ thống tưới nhỏ giọt hoặc phun sương.
Để tạo ra phần mềm giám sát và điều khiển thông minh trong nông nghiệp, Trí phải đi tìm nguồn nhân lực am hiểu về lĩnh vực này nghiên cứu những chỉ số về môi trường, điều kiện địa lý tác động đến sự phát triển của cây trồng. Nhưng do thiếu các hệ số cơ bản, nhóm vừa phải tiến hành nghiên cứu vừa học từ chính người nông dân, thậm chí phải thực nghiệm qua một vài vụ kết hợp với kinh nghiệm của người dân để đưa ra những thông số chính xác.
Không dừng lại ở việc giúp người nông dân giám sát các chỉ số về ánh sáng, độ ẩm không khí, gió, mưa, độ ẩm đất…, Trí còn hướng đến khái niệm tưới tiêu chính xác (precision irrigation). Với hệ thống mà nhóm nghiên cứu ra, người trồng chỉ cần bật cầu dao sẽ tưới đồng loạt hoặc có chế độ tưới hẹn giờ.
“Đây là một khái niệm mới theo xu hướng hiện đại và đã được áp dụng thành công ở một số nước trên thế giới. Tổ chức Lương thực và Nông nghiệp Liên Hiệp Quốc (FAO) có những tài liệu chứng minh nếu được tưới tiêu vừa đủ và chính xác thì năng suất của cây sẽ cao hơn và kháng bệnh tốt hơn. Tưới chính xác không chỉ giúp họ tiết kiệm được lượng nước đáng kể mà còn tiết kiệm cả về tài chính”, Trí nói và cho biết phần mềm Mimosa Plant sẽ giám sát được lượng bốc thoát nước của cây là bao nhiêu; lượng nước vào, ra do mưa hay do tưới, do bốc thoát hay do bị thấm mất và bù lại đúng lượng đã mất đi. Trong tương lai, anh sẽ xây dựng thêm các phần mềm dùng dưỡng chất chính xác, vì hiện nay người dân vẫn còn sử dụng lượng phân bón dư rất nhiều.
Chia sẻ về câu chuyện bỏ mức lương nghìn đô để khởi nghiệp, Trí cười nói: “Thật sự là rất mạo hiểm, nhưng tôi không cảm thấy hối hận, nuối tiếc, vì trong thời gian lập và điều hành công ty, tôi thấy mình được sống với những đam mê thật sự”.
Khởi đầu chỉ với hai nhân viên cùng 500 triệu đồng vốn, hiện nay công ty Trí đã có 10 nhân sự và 3 sinh viên cộng tác. Để có thể tồn tại và theo đuổi công trình nghiên cứu này, anh đã được bạn bè cùng một số đối tác hỗ trợ khá nhiều. Thậm chí, công ty còn được Gói hỗ trợ khởi nghiệp ITP giúp có được một văn phòng đặt tại Khu công nghệ phần mềm ở Thủ Đức, TP HCM. Ngoài ra, Trí còn hợp tác với một số trại chăn nuôi để viết phần mềm quản lý cho họ.
Ngày 6/7 vừa qua, phần mềm giám sát và điều khiển thông minh  lấy thông số môi trường để đưa ra các quyết định tưới tiêu phục vụ nông nghiệp của công ty Trí đã nhận được giải ba trong cuộc thi AngelHack 2015 Vietnam.

Người khởi nghiệp cần thận trọng cùng với đam mê

Rất nhiều những doanh nhân khởi nghiệp nghĩ rằng đam mê chính là chiếc vé lên chuyến tàu thành công. 

Khởi nghiệp nhất thiết phải có đam mê, nhưng một mình nó chưa đủ giúp một start-up thu hút được chú ý của nhà đầu tư.

Ví dụ trên nhiều trang crowfunding (góp vốn khởi nghiệp), họ tranh nhau, cố chứng tỏ bản thân giàu nhiệt huyết với dự án của riêng mình. Điều đó cũng có chút ít tác dụng khi kêu gọi những nhà đầu tư không chuyên rót vốn vào những ý tưởng rất tuyệt vời của họ.

Nhưng câu chuyện sẽ đi vào một ngã rẽ mới trên con đường dài đến thành công. Một nghiên cứu thực hiện trên hàng trăm nhà sáng lập doanh nghiệp chỉ ra rằng đam mê không có ý nghĩa gì với kết quả sau vài năm triển khai. Điều quan trọng đó là sự chuẩn bị: Liệu người khởi nghiệp đã vạch ra đầy đủ những ý tưởng, thực sự thấu hiểu được thị trường, chuẩn bị những kế hoạch để đối phó với những khó khăn, và vận dụng tốt được những tình huống ngẫu nhiên hay chưa?
mark-8826-1437048378.jpg
Mark Zuckerberg "Nếu bạn chỉ làm những gì mình thích, bạn sẽ đánh mất cái nhìn tổng thể về những gì sẽ diễn ra tiếp theo". Ảnh: Forbes
Utpal M.Dholakia cùng đồng nghiệp thuộc đại học Rice đã thực hiện hàng loạt nghiên cứu về những dự án cấp đại học toàn nước Mỹ được chọn tham gia cuộc thi khởi nghiệp tổ chức bởi Rice. Những dự án này thuộc nhiều lĩnh vực khác nhau từ công nghệ sinh học cho tới bán lẻ và sản phẩm tiêu dùng.
Ban đầu, hầu hết thí sinh dự thi khẳng định đam mê chính là yếu tố then chốt khi phỏng đoán về sự thành công trong tương lai. 3 năm sau, chỉ một số ít những thí sinh thành công với dự án được điều tra thể hiện lại quan điểm trên.
Kết quả này chỉ ra rằng đam mê của người khởi nghiệp không hoặc đóng vai trò rất ít trong số phận của những dự án họ triển khai. Ngược lại, chính sử chuẩn bị kỹ càng mới là đôi cánh giúp ước mơ của họ bay cao.
Đội ngũ nghiên cứu cũng tiến hành phân tích 522 dự án được đăng trên Indiegogo - trang thu hút vốn đầu tư khởi nghiệp lớn nhất toàn cầu. Những đoạn phim, bài phát biểu được ghi lại và phân tích. Những thuật ngữ đồng nghĩa với “đam mê” như “rất nhiệt huyết”, “cống hiến”… đều được đánh dấu.
Quá trình tương tự cũng lặp thu thập những bằng chứng của sự chuẩn bị, như những báo cáo về nguồn lực cần khai thác để triển khai dự án. Kết quả trả về chỉ ra rằng những người khởi nghiệp thể hiện được đam mê nhiều hơn thành công gấp 3 lần trong việc đạt được mục tiêu thu hút vốn, trong khi đó những bằng chứng về quá trình chuẩn bị tỏ ra không có mấy tác dụng.
Nghiên cứu tiếp tục tiến hành sâu hơn trên những nhà đầu tư lão luyện trả về một kết quả rất khác. Nhóm đầu tư chuyên nghiệp thường có cái nhìn rất khác với đám đông, họ thường tính hệ số thấp đam mê mà nhà khởi nghiệp thể hiện, và tính hệ số cao hơn vào thực tế quá trình chuẩn bị. Nhưng với giả thiết rằng, những doanh nhân “chân ướt chân ráo” này muốn vượt mặt những nhà đầu tư lão làng và tập trung hơn vào thuyết phục đám đông, và rằng đám đông cũng thích họ, thì chuyện gì sẽ xảy ra?
Bản báo cáo không gợi ý rằng những người khởi nghiệp coi nhẹ những đam mê của mình. Sau tất cả thì một dự án sẽ không tạo được tiếng vang trong giới đầu tư trừ khi nó tỏ ra hấp dẫn. Tuy vậy, sự đam mê thường có tác dụng xấu nếu nó được nhà đầu tư hoặc người khởi nghiệp tung hứng quá nhiều.
Thay vào đó, doanh nhân khởi nghiệp cần phải đạt được sự cân bằng. Những phát biểu thể hiện sự đam mê phải luôn đi kèm với những bằng chứng thể hiện sự chuẩn bị kỹ càng. Ví dụ như làm sao họ có thể tìm kiếm, tuyển dụng những người phù hợp. Để ý vào những điều nhỏ nhặt luôn là chìa khóa cốt lõi của sự thành công.
Cả nhà đầu tư lẫn người khởi nghiệp cần hiểu rằng, nếu không có sự chuẩn bị, một mình đam mê không có nhiều ý nghĩa.

Sabeco kêu oan bởi vì bị truy thu 408 tỷ đồng thuế tiêu thụ đặc biệt

Cơ quan quản lý tiếp tục khẳng định sẽ truy thu số tiền thuế, trong khi doanh nghiệp tuyên bố mình không sai và đang chịu thiệt hại từ thông tin này. 


Giữa tuần này, Hiệp hội Bia - Rượu - Nước giải khát Việt Nam tổ chức tọa đàm để bàn riêng về việc thực hiện thuế tiêu thụ đặc biệt của Công ty Bia rượu nước giải khát Sài Gòn (Sabeco) - một trường hợp mà nếu xử lý theo hướng nào có thể sẽ là tiền lệ cho cả ngành bia, rượu, nước giải khát sau này. Sự kiện này diễn ra sau kiến nghị của Kiểm toán Nhà nước kiến nghị cơ quan chức năng yêu cầu Sabeco nộp bổ sung 408 tỷ đồng tiền thuế tiêu thụ đặc biệt. Đây là số tiền mà kiểm toán cho rằng Sabeco đã "lách luật", thông qua việc bán giá thấp cho các công ty con, để giảm số tiền nộp thuế từ năm 2013.
Tọa đàm thu hút nhiều chuyên gia đến từ các cơ quan quản lý, viện nghiên cứu. Họ đều phát biểu với tư cách cá nhân, và cho rằng luật hiện hành về thuế tiêu thụ đặc biệt có một số kẽ hở. Nhưng các vị chuyên gia này đều cho rằng không thỏa đáng nếu kết tội doanh nghiệp "lách luật" khi vận dụng những kẽ hở đó, và khó có thể thực hiện yêu cầu truy thu thuế.
Sabeco-6205-1436179483-8089-1437042627.j
Sabeco có phải nộp bổ sung 408 tỷ đồng thuế tiêu thụ đặc biệt hay không phải đợi phán quyết cuối cùng từ Bộ Tài chính.
Trước đó, cùng với kiến nghị truy thu thuế Sabeco, đại diện Kiểm toán Nhà nước cũng đề xuất khắc phục "lỗ hổng về chính sách" trong cách tính thuế tiêu thụ đặc biệt theo Thông tư 05 của Bộ Tài chính ban hành năm 2012. Văn bản này chỉ quy định việc áp thuế tiêu thụ đặc biệt với các cơ sở thương mại nói chung mà không chỉ rõ độc lập hay không độc lập của các đơn vị này với nhà sản xuất, dẫn đến nhiều “hiểu lầm”.
Như tại Sabeco, đơn vị này đã lập ra một hệ thống tiêu thụ bao gồm Công ty TNHH MTV Thương mại Sabeco là công ty con 100% vốn công ty mẹ. Thuế tiêu thụ đặc biệt được tính, kê khai qua giá bán ra của công ty mẹ. Sau đó, công ty con của Sabeco lại thành lập hàng chục công ty cháu, đơn vị liên kết tại các vùng với tỷ lệ sở hữu 90-94% và bán các sản phẩm qua hệ thống đại lý. Với mô hình nhiều cấp này, tiền thuế tiêu thụ đặc biệt mà Nhà nước thu được sẽ không đáng kể nếu doanh nghiệp hạ giá bán tại nơi sản xuất, nhưng tăng dần trong khâu thương mại.
Tuy nhiên, tại buổi tọa đàm của Hiệp hội Bia - Rượu - Nước giải khát, Vụ trưởng Vụ Công nghiệp nhẹ (Bộ Công Thương), người đại diện phần vốn Nhà nước tại Sabeco - ông Phan Chí Dũng lại cho rằng với một doanh nghiệp lớn, kinh doanh trên phạm vi cả nước, thì việc lập hệ thống phân phối phải có nhiều tầng nấc là bình thường. Vị này cho rằng đây không phải hành vi "lách" luật.
Còn theo Viện trưởng Viện Nghiên cứu quản lý kinh tế Trung ương - Nguyễn Đình Cung, ngay cả khi doanh nghiệp "lách" luật thì cũng không phải điều sai trái, thậm chí còn là hành động thông minh, mang lại lợi ích.
Trong khi đó, theo đại biểu Quốc hội Nguyễn Sĩ Cương, người cho biết có 20 năm chuyên nghiên cứu vấn đề này, lỗ hổng pháp luật là điều nước nào cũng có nhưng trách nhiệm của cơ quan quản lý là làm sao để các lỗ hổng đó càng nhỏ càng tốt, càng ít càng tốt. "Người lách được luật là người không có lỗi, không có gì xấu”, vị này nhận định.
Cũng có mặt tại diễn đàn nêu trên và không phát biểu chính thức, song chia sẻ bên lề với báo chí, Chủ tịch Hội đồng quản trị Sabeco - Phan Đăng Tuất một lần nữa khẳng định việc doanh nghiệp tuân thủ các quy định về chính sách thuế. Vị này dành nhiều thời gian hơn nói về những ảnh hưởng của thông tin truy thu đến doanh nghiệp. Theo đó ông Tuất cho rằng Sabeco còn "may mắn" chưa niêm yết trên sàn chứng khoán, nên tác động bất lợi đã được hạn chế phần nào.
"Tuy nhiên, theo tính toán của một số đơn vị độc lập sau thông tin Sabeco bị truy thu thuế, thị phần của doanh nghiệp đã mất khoảng 5%", ông Tuất thông tin.
Trao đổi với VnExpress sau sự kiện, một quan chức của Bộ Tài chính khẳng định cơ quan này có trách nhiệm thực hiện kiến nghị của Kiểm toán Nhà nước điều đó cũng có nghĩa Sabeco chắc chắn phải nộp bổ sung số thuế tiêu thụ đặc biệt hơn 408 tỷ đồng bất kể những phản ứng gần đây của doanh nghiệp và ý kiến giúp sức của các chuyên gia.
Vị này cũng nhận định doanh nghiệp như Sabeco không thể và không có động cơ "lách" để gây thất thoát cho ngân sách Nhà nước. Hầu hết các đơn vị này đều do Nhà nước nắm cổ phần chi phối. Nếu số thuế phải nộp tăng thì lợi nhuận giảm, điều đó cũng có nghĩa phần lợi nhuận trả cho ngân sách Nhà nước giảm xuống, và ngược lại. Vì thế, về bản chất tổng thu ngân sách không đổi.

Bầu Đức đặt cược vô canh bạc chứng khoán hóa nông nghiệp

Ngày 20/7 tới, Công ty cổ phần Nông nghiệp quốc tế Hoàng Anh Gia Lai (HAGL Agrico. Mã CK: HNG) sẽ chào sàn HOSE. Giá tham chiếu trong phiên giao dịch đầu tiên là 28.000 đồng. Biên độ dao động giá trong ngày đầu lên sàn là +/-20%.

Sau cuộc đại phẫu bán 6 dự án thủy điện, tách mảng gỗ đá, thanh lọc bất động sản Tập đoàn Hoàng Anh Gia Lai của ông Đoàn Nguyên Đức tiếp tục gom toàn bộ mảng nông nghiệp về một mối và niêm yết lên sàn chứng khoán.

HAGL Agrico quy tụ cao su, mía đường, cọ dầu, bò thịt, bò sữa của tập đoàn HAGL về một mối với quỹ đất 88.000 hecta tại Việt Nam, Lào, Campuchia. Tổng tài sản tính đến tháng 3/2015 là 18.237 tỷ đồng. Doanh thu năm 2014 đạt 2.212 tỷ đồng, lợi nhuận sau thuế 759 tỷ đồng. Kế hoạch lợi nhuận năm 2015 dự kiến 1.500 tỷ đồng, năm 2016 là 3.100 tỷ đồng, cổ tức 10-15%.
Việc niêm yết HNG đúng lúc HAGL đang tái cấu trúc hơn 4.200 tỷ đồng nợ trái phiếu được xem là cú hích tinh thần lẫn tài chính cho công ty mẹ (đang sở hữu gần 80% cổ phần HAGL Agrico). Tuy nhiên, trong bối cảnh cổ phiếu nông nghiệp vẫn còn là khẩu vị mới mẻ đối với giới đầu tư, ngày 17/7, trong lễ giới thiệu công ty HNG, hàng loạt hoài nghi về canh bạc chứng khoán hóa nông nghiệp của tập đoàn đã bị đem ra mổ xẻ.
Các nhà đầu tư băn khoăn giá cổ phiếu HAG (công tỵ mẹ) chốt phiên ngày 17/7 chỉ ở mức 18.700 đồng trong khi HNG (công ty con) niêm yết 28.000 đồng liệu có quá cao? Nhiều ý kiến lo ngại viễn cảnh đàn bò thịt tăng mạnh về số lượng có thể khiến thị trường bão hòa. Sức đề kháng của công ty nông nghiệp sẽ đến đâu trước diễn biến phức tạp, khó lường của thị trường nông sản (rớt giá hàng loạt) như thời gian qua?
Tổng giám đốc HAGL, Võ Trường Sơn xác nhận giá cổ phiếu HAG và HNG đúng là có sự chênh lệch lớn. Song HAG ở mức 18.700 đồng đang bị thấp so với giá trị sổ sách và niềm năng của công ty chứ không phải HNG chào giá cao. Nhìn lại lịch sử, HAG từng đạt 27.000 đồng một cổ phiếu.
HNG có giá tham chiếu chào sàn 28.000 đồng một cổ phiếu dựa trên giá trị sổ sách, dòng tiền và triển vọng phát triển của các cây trồng và vật nuôi. Để xác định được mức giá này, doanh nghiệp đã tham khảo sự tư vấn của giới chuyên môn. "Việc niêm yết và xác lập đúng giá trị của cổ phiếu HNG kết hợp với tái cơ cấu nợ HAG thành công có thể kéo giá HAG lên cao hơn mức 18.700 đồng hiện nay", ông Sơn dự báo.
a-tb-Bau-Duc-dat-cuoc-vao-c-7460-1437196
Bầu Đức tin tưởng niêm yết công ty nông nghiệp (bò, cao su, mía đường, cọ dầu) lên sàn sẽ mang lại nhiều thuận lợi cho công ty mẹ. Ảnh: Vũ Lê
Chủ tịch HAGL Group kiêm Chủ tịch HAGL Agrico, Đoàn Nguyên Đức cho biết: "Chứng khoán hóa nông nghiệp là lựa chọn hàng đầu của tập đoàn sau giai đoạn hậu tái cấu trúc 2013-2014. Có thể mọi người hoài nghi nhưng chúng tôi có niềm tin vững chắc với con đường này".
Bầu Đức phân tích, tất cả cây trồng, vật nuôi đều đã bước qua thời kỳ tiền trạm (đầu tư bước đầu) và sẵn sàng cho mùa gặt hái. Cây mía 2 năm qua có tổng lượng đường bán ra đạt 150.000 tấn. Với 6.000 hecta, năng suất 100 tấn một hecta, doanh nghiệp ra lò 60.000 tấn đường mỗi năm.
Chính phủ Lào và Việt Nam đã ký thỏa thuận biên mậu (mậu dịch giáp biên giới) cho phép nhập sản phẩm của doanh nghiệp 2 nước với thuế suất 0% (trong đó có đường, cao su, cọ dầu, bò và cỏ). Tập đoàn cũng đã được phép nhập 50.000 tấn đường từ Lào về Việt Nam trong năm nay. 
Cây bắp, cọ dầu đều ổn định. Bò thịt và bò sữa đang từng bước nhân rộng số lượng đàn. Cuối năm 2015 sẽ nâng đàn bò lên 150.000 con, năm kế tiếp tăng gấp đôi. Riêng cây cao su, do giá sản phẩm này đang ở mức thấp, công ty khoán nhân công theo số lượng mủ cạo được để tăng năng suất và tiết kiệm chi phí.
Người đứng đầu HAGL thừa nhận, cao su từng đạt giá 5000 USD một tấn thời kỳ cơn sốt vàng trắng (mủ cao su) lên cao là lý do ông đã dốc toàn lực đầu tư vào loại cây này. Năm 2014 giá cao su rớt sâu, còn 1.500-1.600 USD mỗi tấn. Malaysia, Indonesia, Thái Lan chiếm 70% thị phần, với giá này họ đều bị lỗ vì chi phí nhân công cao.
Song, may mắn của doanh nghiệp là nhờ làm nông nghiệp công nghệ cao nên cao su có giá thành cạnh tranh 1.150-1.300 USD một tấn, bán 1.500 USD mỗi tấn tuy không lời nhiều nhưng chưa tới mức lỗ. Thêm vào đó, số cao su đến chu kỳ khai thác chưa đáng kể. Năm 2015 chỉ mới cạo mủ 6.500 hecta, năm 2016 sẽ thu hoạch 12.000 hecta trên tổng số hơn 38.000 hecta. Người giàu thứ hai sàn chứng khoán Việt Nam hy vọng một vài năm tới, khi rừng cao su của HAGL vào giai đoạn cạo mủ hàng loạt thì giá mặt hàng này sẽ kịp bình ổn trở lại.
"Nếu năm 2017-2018 giá cao su vẫn đi xuống thì lợi nhuận của HNG và HAG sẽ bị suy giảm lớn. Năm 2016 HAGL không có bò thì tôi cũng 'bò' theo luôn. May mắn là ngoài cao su, còn có đàn bò, mía đường, cọ dầu", bầu Đức ví von.
a-tb-2-bau-duc-dat-cuoc-vao-ca-7228-6633
 Robot của HAGL thu hoạch nông sản. Ảnh: Vũ Lê
Đáp lại lo ngại thị trường bò thịt bão hòa, Chủ tịch HAGL tranh luận, tăng trưởng sức tiêu thụ thịt bò đang đạt 15% hàng năm, cơ cấu thịt bò trong bữa ăn người Việt hiện còn thấp. Do đó, dư địa phát triển thị trường vẫn còn rất lớn. 10 năm tới, Việt Nam vẫn tiếp tục nhập bò số lượng lớn để phục vụ thị trường. Chưa kể nguồn bò Mỹ, Australia, hiện bò nhập từ Lào, Campuchia về Việt Nam qua đường tiểu ngạch ước tính không dưới một triệu con.
Bầu Đức khẳng định, 300.000 con bò vẫn chưa thể đáp ứng được nhu cầu thị trường. Thậm chí doanh nghiệp có tham vọng tiếp tục mở rộng phát triển đàn bò lên nửa triệu con. Ông tin tưởng với công nghệ chăn nuôi tiên tiến của HAGL, dù giá thịt bò có giảm, doanh nghiệp vẫn không ngại nhờ chi phí cạnh tranh.  
Về giá nông sản biến động, bầu Đức khẳng định, có thể là yếu tố quyết định thành bại của các đơn vị làm ăn theo kiểu manh mún, lạc hậu, nhưng với HAGL (quy mô lớn, công nghệ cao, chi phí rẻ) thì không đáng lo ngại. 
Mặc dù bức tranh niêm yết HNG khá tươi sáng và có thể ảnh hưởng tích cực đến HAG nhưng giới chuyên môn vẫn tỏ ra thận trọng. Một chuyên gia kinh tế nhận xét, nhiều năm qua, kỳ đại hội cổ đông nào HAGL cũng đều công bố lĩnh vực kinh doanh mới: từ khu phức hợp Myanmar đến cọ dầu, bắp, rồi đàn đại gia súc.
Năm nào dòng tiền cũng phải đổ vào những thị trường hoặc ngành nghề mới. Chấp nhận thách thức để săn lùng cơ hội là tố chất cần thiết của doanh nghiệp. Thế nhưng mảng nông nghiệp quy mô lớn đã ngốn dòng vốn đáng kể trong nhiều năm, dòng tiền trả về chưa tương xứng. "Đây là điều cần phải cải thiện vì bung sức ở nhiều mặt trận có thể bị quá tải", ông nói. 
Theo vị này, chứng khoán hóa nông nghiệp vẫn còn mới tại thị trường Việt Nam, đặc biệt nhóm nông nghiệp kỹ thuật cao, quy mô đại công nghiệp hầu như chưa có tiền lệ. Khẩu vị của nhà đầu tư đã quen với cổ phiếu ngân hàng, dầu khí, tiêu dùng, bất động sản cũng là thách thức đối với HNG.
Giám đốc Tư vấn đầu tư Công ty Maybank Kim Eng, Phan Dũng Khánh nhận xét, giá tham chiếu HNG trong ngày đầu chào sàn là 28.000 đồng một cổ phiếu khá phù hợp với giá trị sổ sách cũng như tiềm năng của doanh nghiệp. Tuy nhiên, bên cạnh các chỉ số tài chính cấu thành nên giá, còn có một thước đo nữa là mức giá được thị trường chấp nhận (giá khớp lệnh). "Do đó, cần phải chờ một tuần giao dịch để đánh giá cụ thể sức hấp dẫn của cổ phiếu này", ông cho hay.

Samsung gây được ấn tượng bằng quảng cáo lướt sóng

Đại gia điện tử cho rằng thành công trong một môn thể thao cá nhân như lướt sóng cũng là thành quả tập thể, và họ mong muốn hỗ trợ quá trình kết nối tập thể ấy.


1. Clearasil -"Interruption"
Mụn trứng cá ở tuổi dậy thì cũng khiến thanh thiếu niên lo lắng chẳng kém những lần bị mẹ đột ngột bước vào phòng. Nhưng thương hiệu sữa rửa mặt Clearasil đã chỉ ra luôn có ánh sáng cuối đường hầm cho những vấn đề như vậy.
2. Nike - "Short A Guy"
Chỉ gói gọn trong 90 giây với nội dung đơn giản, quảng cáo của Nike đã thu hút hơn 300.000 lượt xem trên Youtube chỉ trong ngày đầu tiên. Thông điệp của hãng là sản phẩm Nike có mặt tại rất nhiều bộ môn thể thao, từ bóng rổ, điền kinh, bóng chày cho đến khúc côn cầu hay bóng chuyền.
3. Airbnb - "Is Mankind?"
Với hình ảnh một chú bé chập chững tiến về phía cửa, website chia sẻ phòng trọ này muốn truyền tải thông điệp: mọi người có thể thuộc về bất kỳ nơi nào trên thế giới, nhờ sự thân thiện của cộng đồng trên Airbnb.
4. Samsung - "Surf - We Are Greater Than I"
Không đơn thuần nói về lướt sóng, Samsung còn muốn người xem liên tưởng bộ môn thể thao này với công nghệ. Mỗi bước tiến của họ không được tạo ra bởi cá nhân mà là thành quả của cả tập thể. Samsung cho rằng tất cả chúng ta đều được kết nối, phụ thuộc và gắn bó với nhau trong mọi việc. Quảng cáo này đã đạt hơn 5 triệu lượt xem trên YouTube.
5.White Squad - "White Squad"
White Squad là một tổ chức gồm những người da trắng, hoạt động và cung cấp dịch vụ tư vấn nhằm giúp người da màu được hưởng những quyền lợi tương đương. Tương tự những quảng cáo truyền thống, video của White Squad giới thiệu cơ bản những dịch vụ của họ dành cho khách hàng, như hỗ trợ sinh viên tìm học bổng hay giải quyết các vấn đề pháp lý.

Em gái ông Đặng Thành Tâm bán hết cổ phiếu KBC

Bà Đặng Thị Hoàng Phượng vừa đăng ký bán 2,9 triệu cổ phiếu KBC từ 22/7 đến 20/8 theo phương thức thỏa thuận. 

Theo thông tin từ Sở giao dịch chứng khoán TP HCM, bà Đặng Thị Hoàng Phượng, em gái ông Đặng Thành Tâm - Chủ tịch Tổng công ty phát triển đô thị Kinh Bắc (Mã CK: KBC) đã đăng ký bán 2,9 triệu cổ phiếu KBC, tương đương 0,62%. 
Mục đích thực hiện giao dịch là để tái cơ cấu danh mục đầu tư. Nếu giao dịch thành công bà Phượng sẽ không còn nắm giữ bất cứ cổ phiếu nào tại công ty này. Thời gian  giao dịch dự kiến từ ngày 22/7 đến 20/8, theo phương thức thỏa thuận.
Hết quý I, KBC đạt doanh thu gần 151 tỷ đồng, tăng 140% so với cùng kỳ năm ngoái. Lợi nhuận sau thuế của doanh nghiệp này cũng tăng đột biến lên 48,4 tỷ đồng, gấp 12 lần so với cùng kỳ 2014. Tại Đô thị Kinh Bắc, ông Đặng Thành Tâm đang nắm giữ hơn 60 triệu cổ phiếu, tương đương 12,83%.

Hàng giả đội lốt hàng hiệu để 'đánh chiếm' thị trường

Dọc các con phố Việt Nam, ở bất kỳ con đường nào có cửa hàng thời trang, các loại quần áo hiện hữu trong đó từ treo trên mắc đến khoác trên người ma nơ canh đều được gắn mác đủ những thương hiệu quốc tế từ bình dân như Zara, H&M, Forever 21, Mango đến Top hàng hiệu như Louis Vuitton, Versace, Gucci, Channel, Burberry, D&G, Prada, Calvin Klein, Bally, Salvatore Ferragamo, Longchamp… 

Trên các con đường tại các thành phố lớn của Việt Nam, nhiều sản phẩm mang nhãn hiệu nổi tiếng có giá chỉ từ 200.000 - 300.000 đồng được bán với số lượng lớn.

Qua khảo sát, những thương hiệu thời trang nổi tiếng thế giới này được bày bán ở cả chợ Đồng Xuân, chợ Ninh Hiệp… Nếu so sánh về giá, sẽ chẳng có chiếc áo gắn thương hiệu Burberry nào chỉ có giá từ 200.000-300.000 đồng, trong khi giá thực của những chiếc áo chính hãng thương hiệu này bình thường cũng phải vài trăm USD trở lên. 
Một sự chênh lệch về giá quá lớn thì 100% là hàng “nhái”, nhưng người tiêu dùng vẫn bỏ tiền mua. Còn về nguồn gốc xuất xứ các sản phẩm thời trang này thì cũng khẳng định ngay là không có chuyện hàng chính hãng giảm giá. Bởi theo nhận định chung của giới kinh doanh, buôn bán mặt hàng thời trang cho biết thì các hãng thời trang quốc tế có những cơ chế quản lý, kiểm tra rất ngặt nghèo về các nguồn hàng; ngay chính những sản phẩm đóng mác “made in Vietnam” nếu là sản phẩm lỗi không thể xuất khẩu khi bán ra thị trường cũng phải cắt bỏ mác. Theo phân tích trên để thấy đa số sản phẩm thời trang trên thị trường chiếm số đông là hàng giả, hàng nhái.  
hang-gia.gif
Lực lượng chức năng thời gian qua bắt giữ khá nhiều sản phẩm hàng giả đội lốt hàng hiệu.
Hiện nay trên thị trường nhãn mác được bán với giá rẻ như cho, bán theo kg khoảng 100 đồng một nhãn, mác ở Trung Quốc về “gắn” vào sản phẩm một cách bừa bãi thành hàng có xuất xứ từ Nhật Bản, Mỹ và các nước châu Âu. Với chiêu trò đánh tráo nguồn gốc thực tế của sản phẩm của người kinh doanh chính là để tạo độ tin tưởng với khách hàng. 
Đầu tiên hàng chính hãng sẽ do nhà phân phối được cấp quyền tại Việt Nam có thể nhập hàng vào thông qua con đường tự nhập hoặc ủy thác cho đơn vị nhập khẩu làm dịch vụ nhập và vận chuyển hàng về. Một con đường khác để hàng hiệu về Việt Nam là thông qua doanh nghiệp chuyên thu mua hàng giảm giá, sản phẩm dạng này có giấy tờ chính thức. 
Tuy nhiên, hàng chính hãng bán lẻ tại các cửa hàng trên đường phố vừa có thể là hàng thật, vào Việt Nam qua đường xách tay, khách du lịch mang vào..., cũng vừa có thể là hàng “fake” từ Trung Quốc nhập vào được trà trộn bán với giá cao. Loại bày bán với số lượng nhiều, công khai, dễ tìm mua thường là hàng giả, hàng nhái hiệu, nhập từ Trung Quốc hay sản xuất tại Việt Nam.
Một nhánh nữa là núp dưới bóng thanh lý, bán hàng ký gửi, hàng xách tay, hàng tồn kho, hàng xuất khẩu, hàng lướt, hàng “hải quan”… mà các siêu lừa tiêu thụ nhanh chóng những món hàng “fake”… Ngoài ra các cơ sở sản xuất thường nhập nguyên vật liệu trên thị trường về sau đó may các sản phẩm tương tự của các nhãn hiệu nổi tiếng. Đồng thời, các cơ sở sản xuất cũng nhập nhãn mác dán vào túi để hàng hóa bán chạy hơn. Sản phẩm sau khi hoàn thành, tùy thuộc vào đơn đặt hàng được chuyển đi khắp nơi hay đến các tỉnh lân cận để tiêu thụ. 
Theo nhận định của các cơ quan chức năng, hàng hiệu đang bị làm giả, làm nhái, nhãn hiệu, xuất xứ nhiều hơn cả. Đánh vào tâm lý của người tiêu dùng thích rẻ, hầu hết các điểm kinh doanh hàng giả, hàng nhái đều đưa ra chiêu “sale off” để thu vốn, hàng “xách tay”… Nhiều người tiêu dùng thấy nhãn hàng nổi tiếng, giá rẻ cũng dao động và quyết định mua. 
Hiện, tồn tại một thực trạng là việc các cơ sở sản xuất nhỏ lẻ, tự phát trong nước đang tiếp tay cho hoạt động trái pháp luật này. Gần đây nhất, Phòng cảnh sát điều tra tội phạm về quản lý kinh tế và chức vụ, Công an Hà Nội phối hợp với Thanh tra Bộ Khoa học & Công nghệ và CAH Phú Xuyên tiến hành kiểm tra cơ sở sản xuất, kinh doanh Phong Hạnh (Hà Nội). Quá trình thanh tra, cơ quan chức năng đã phát hiện, tạm giữ 1.607 sản phẩm là túi xách, ví da mang nhãn hiệu Dior, Hermes, Louis Vuitton. 
Đại diện sở hữu công nghiệp của các nhãn hiệu nêu trên khẳng định toàn bộ 1.607 sản phẩm trên là hàng hóa giả mạo nhãn hiệu, vi phạm quyền sở hữu công nghiệp đã được bảo hộ tại Việt Nam. Đặc biệt, chủ cơ sở sản xuất là Phạm Thị Hạnh và Phạm Hữu Phong trú tại xã Sơn Hà (Phú Xuyên, Hà Nội) khai nhận trước đây chỉ sản xuất ví da, túi xách không nhãn mác nhưng phát hiện nhu cầu sử dụng hàng hóa thương hiệu nổi tiếng của khách hàng nên đã mua logo, nhãn hiệu của các thương hiệu nổi tiếng để sản xuất hàng giả kiếm lời.
Khoảng 2.000 túi xách, ví da giả nhãn hiệu nổi tiếng đã được cơ sở này bán ra thị trường. Đồng thời theo đối tượng Phạm Hữu Phong thì tất cả các sản phẩm gồm túi xách nguyên chiếc, nguyên liệu để sản xuất hàng giả đều mua từ các cửa hàng bán thanh lý tại chợ Đồng Xuân, Ninh Hiệp... Những hàng thanh lý này có giá từ 30.000-50.000 một sản phẩm. Còn các logo nhãn hiệu nổi tiếng mua từ các đại lý bán tại làng nghề quanh khu vực huyện Phú Xuyên. Các logo sẽ được lắp vào các sản phẩm do cơ sở sản xuất tự thiết kế để trang trí và hấp dẫn hơn.  
Qua trao đổi, một cán bộ Đội Chống hàng giả và sở hữu trí tuệ, Phòng cảnh sát điều tra tội phạm về quản lý kinh tế và chức vụ cho biết, xã Sơn Hà là một làng nghề mới nổi lên khoảng 2 năm chuyên về đồ da và may túi xách, ví, dây lưng. Người dân nhận thức về pháp luật còn hạn chế. 
Mặt khác, một bộ phận người dân hiểu biết làm hàng giả, hàng nhái là vi phạm pháp luật nhưng vì mưu sinh cuộc sống họ vẫn dù các cơ quan chức năng địa phương cũng đã tuyên truyền, xử lý nhiều vụ việc. Tuy nhiên, do công tác chống hàng giả  ở cấp huyện chưa triệt để nên hầu như trên thị trường hiện nay, không riêng huyện Phú Xuyên xuất hiện nhiều sản phẩm làm giả, nhái các nhãn hiệu nổi tiếng. 
Mới đây, qua công tác nghiệp vụ, Đội giao thông bưu điện, Phòng cảnh sát điều tra tội phạm về quản lý kinh tế và chức vụ, Công an Hà Nội phối hợp với CAP Mai Dịch phát hiện và thu giữ hơn 10.000 chiếc đồng hồ đeo tay không hóa đơn chứng từ chứng minh nguồn gốc xuất xứ. Chủ của số hàng trên là Trương Mạnh Cường và Phạm Hồng Ngọ đã thuê một phòng trọ tại đường Doãn Kế Thiện, quận Cầu Giấy, Hà Nội để làm nơi tập kết hàng hóa. 
Sau đó, thông qua các trang thương mạng điện tử, Facebook để bán đồng hồ và chỉ gửi hàng cho khách theo đường bưu điện. 10.000 chiếc đồng hồ đeo tay, nhãn mác in tiếng nước ngoài trên được các đối tượng khai nhận đã thu mua trôi nổi trên thị trường. Trung bình mỗi chiếc có giá khoảng 50.000 đồng và bán ra thị trường với giá từ 150.000-200.000 đồng… 
Với các hàng hóa xa xỉ, được bán trong các cửa hàng lớn độ làm giả, làm nhái tương đối tinh vi. Thậm chí có hàng được làm giả từ nước ngoài đưa về Việt Nam tiêu thụ. Với những thông tin phân tích ở trên, người tiêu dùng cần biết rằng không hề có hàng hiệu giá rẻ ở Việt Nam. Đó chính là hàng giả “đội lốt” hàng hiệu.

Xuất khẩu dệt may sang Mỹ có thể đạt mức 11 tỷ USD

Mỹ đang là thị trường xuất khẩu quan trọng của Việt Nam, nhất là đối với dệt may.


Bà Đặng Phương Dung, Phó chủ tịch Hiệp hội Dệt may Việt Nam cho biết, Mỹ là thị trường xuất khẩu lớn nhất của Việt Nam chiếm khoảng 50%. Và đây là thị trường mà hầu hết các nước xuất khẩu đều luôn mong muốn hàng hóa được "vào".
Riêng với ngành dệt may, trong 20 năm qua, kim ngạch xuất khẩu sang thị trường Mỹ từ con số không đã tăng vọt lên 9,8 tỷ USD vào năm 2014. Và dự kiến với tốc độ tăng trưởng như hiện nay, năm 2015, xuất khẩu dệt may sang thị trường Mỹ có thể đạt 11 tỷ USD. Không chỉ vậy, nếu Hiệp định kinh tế đối tác chiến lược xuyên Thái Bình Dương (TPP) được ký kết thì con số này sẽ vượt gấp đôi.
TPP ký kết sẽ mang lại lợi ích cho doanh nghiệp, trong đó lợi ích đầu tiên là được giảm thuế nhập khẩu đối với hàng dệt may. “Nếu đáp ứng yêu cầu xuất xứ thì hàng hóa của Việt Nam sẽ có sự cạnh tranh, bởi bình thường thuế nhập khẩu đối với hàng dệt may là 15-16% nhưng khi có TPP thì thuế giảm xuống 7-8%”, bà Dung nói.
Tuy nhiên, theo bà Dung, TPP cũng yêu cầu cao về xuất xứ, đây là thách thức đối với doanh nghiệp dệt may bởi xuất phát điểm của ngành dệt may đang yếu trong khâu nguồn, tức là nguồn cung cấp nguyên phụ liệu cho dệt may như vải, nhuộm... đang lệ thuộc nhiều vào nhập khẩu.
Chính vì vậy theo đại diện Vitas, cần sự nỗ lực của toàn ngành, xã hội và Chính phủ để thu hút được doanh nghiệp nước ngoài đầu tư vào điểm yếu nhất này, đồng thời, tăng cường liên kết trong ngành (giữa các nhà sản xuất trong nước với những nhà sản xuất nguyên phụ liệu) tận dụng thành phẩm của nhau để làm nguyên liệu dệt may. Có như vậy, dệt may Việt Nam mới đáp ứng xuất xứ để hưởng lợi từ các hiệp định.
Bà Julia K. Hughes, Chủ tịch Hiệp hội thời trang Mỹ cho rằng, nhiều công ty ở Mỹ có mong muốn sẽ tìm nguồn cung ứng từ nhiều quốc gia tham gia TTP khi hiệp định này có hiệu lực và Việt Nam đang được xếp hạng cao nhất về khả năng thu hút các doanh nghiệp mới. Vì vậy, phía Việt Nam cần tận dụng cơ hội này.

Doanh nghiệp Việt ì ạch trong chuỗi cung ứng để cho LG, Samsung

Năng lực sản xuất còn kém, quy mô đầu tư nhỏ nên dù được khuyến khích tham gia vào chuỗi sản xuất cho LG và Samsung thì các doanh nghiệp Việt vẫn chẳng có mấy đơn vị.

Theo thông tin được công bố tại cuộc Triển lãm – Hội thảo công nghiệp hỗ trợ của Samsung điện tử do Bộ Công Thương và Samsung Việt Nam vừa mới tổ chức gần đây, thì sau 7 năm có mặt tại Việt Nam, đến nay, tỷ lệ nội địa hoá của Samsung đạt 36%. Tuy nhiên, trong số này, mới chỉ có 10% được tạo ra bởi các doanh nghiệp Việt Nam; phần còn lại thuộc về các doanh nghiệp FDI thuộc 9 quốc gia hiện có mặt tại Việt Nam.
Và trong số 32 doanh nghiệp Việt Nam đang tham gia vào chuỗi sản xuất của Samsung, chỉ có 4 doanh nghiệp đã ký hợp đồng trực tiếp, 28 doanh nghiệp còn lại - chiếm gần 90% là các doanh nghiệp cung ứng cấp 2, cung ứng gián tiếp thông qua một doanh nghiệp nước ngoài khác tại Việt Nam. Các sản phẩm cung cấp cũng mới chỉ dừng lại ở những mặt hàng có giá trị gia tăng, hàm lượng công nghệ thấp như: bao bì, đóng gói và khuôn mẫu.
san.jpg
Dây chuyền sản xuất tivi của LG. Ảnh: SH.
Còn đối với LG, khi tiến hành đầu tư một tổ hợp công nghệ có quy mô lớn tại Hải Phòng, với diện tích 800.000 m², họ đã đặt ra mục tiêu nội địa hoá 50% sản phẩm sản xuất tại Việt Nam. Tuy nhiên, hiện nay, LG mới chỉ ký được hợp đồng với một doanh nghiệp trong nước là Công ty trách nhiệm hữu hạn 4P (công ty 4P) với tư cách là doanh nghiệp cung ứng cấp 1 -  cung ứng bản mạch điện tử trực tiếp.
Cũng giống với Samsung, LG cũng đòi hỏi sự khắt khe rất cao về công nghệ, chất lượng. Chẳng hạn như, với một linh kiện cấp 2 là khuôn mẫu thì Samsung yêu cầu độ chính xác đến phần nghìn, trong khi các doanh nghiệp Việt Nam chỉ đủ khả năng chính xác đến phần trăm. Như việc sản xuất bản mạch điện tử cho LG của công ty 4P, họ đòi hỏi không được phép xảy ra bất kỳ sai sót hay sự chậm trễ nào, ảnh hưởng trực triếp đến tiến độ sản xuất của toàn bộ tổ hợp của LG tại Hải Phòng.
Theo ông Hoàng Minh Trí, Chủ tịch Hội đồng quản trị của 4P cho biết, thì để đầu tư một dây chuyền tự động như thế này, kinh phí không hề nhỏ, mà thời gian thu hồi vốn dài. Ví dụ như dây chuyền sản xuất bảng mạch loa âm thanh cho ô tô cung cấp cho LG với công suất 1.000 chiếc một tháng có tổng giá trị hơn 200 tỷ đồng. Lý giải về việc 4P có thể tham gia vào một công đoạn sản xuất của LG, ông Trí cho biết, do công ty đã có kinh nghiệm gần 15 năm hoạt động trong lĩnh vực sản xuất bản mạch điện tử, và đã có sự hợp tác từ lâu với LG. Do đó, LG đã có một quá trình thẩm định năng lực của 4P.  
Theo ông Trí, việc trở thành một mắt xích trong chu trình sản xuất của LG đem lại cho 4P rất nhiều cái được. Cái được đầu tiên chính là sự ổn định trong sản xuất, doanh thu và đảm bảo kế hoạch tài chính cho công ty. Bên cạnh đó, tiếp thu được quy trình quản lý bài bản, khoa học từ một tập đoàn lớn trên thế giới. Các kỹ sư, lao động của 4P đều được đi tào tạo và thực tập trong nhà máy của LG tại Hàn Quốc trước khi về làm việc tại nhà máy tại Hải Phòng.
Có thể nhìn thấy, có rất nhiều giai đoạn sản xuất, rất nhiều chi tiết, linh kiện lắp ráp cho các dòng sản phẩm của LG, doanh nghiệp Việt Nam có thể tham gia được, chẳng hạn như sản xuất vỏ điện thoại, ốp điện thoại bằng nhựa cho LG.
“Tuy nhiên, vấn đề ở chỗ, là doanh nghiệp Việt Nam không dám đầu tư, vì chi phí lớn, ưu đãi thấp. Như 4P là không mất chi phí thuê nhà xưởng hay đầu tư xây dựng nhà xưởng tại Hải Phòng, vì được LG giao mặt bằng sản xuất ngay tại tổ hợp của họ. Còn nhà máy của 4P tại Hưng Yên thì thuê đất chỉ được thanh toán 5 năm một lần và theo biểu giá mới được áp dụng. Nhưng doanh nghiệp FDI thì được thanh toán một lần. Như vậy chỉ tính riêng yếu tố này thôi, doanh nghiệp FDI đã có lợi thế hơn rồi”, ông Trí cho hay.
Vấn đề khác đặt ra, muốn tham gia vào chuỗi cung ứng cho Samsung, hay LG, Nokia,… thì doanh nghiệp phải đáp ứng được các yêu cầu khắc khe về chất lượng của họ. Muốn thế thì phải đầu tư vào máy móc, công nghệ, con người. Nhưng vốn đầu tư sẽ rất lớn. Và khi đầu tư rồi thì họ lại lo lắng về vấn đề liệu có được đối tác chấp thuận sử dụng sản phẩm của mình. Trong khi đó, các chính sách ưu đãi doanh nghiệp trong nước không rõ ràng, lại thường xuyên thay đổi. Đây là yếu tố làm “nhụt” sự đầu tư của doanh nghiệp nội. Đòi hỏi chính đáng của doanh nghiệp trong nước, đó là chính sách ưu đãi cho các doanh nghiệp tham gia vào ngành công nghiệp hỗ trợ cần có sự bình đẳng với doanh nghiệp FDI, và phải ổn định. Điều đó sẽ tạo ra được sự cạnh tranh tối đa về giá thành.
Vấn đề này cũng đã được nhắc đến trong buổi hội thảo về công nghiệp hỗ trợ diễn ra mới đây tại Hà Nội. Tại buổi hội thảo này, đại diện của Samsung Việt Nam cho biết, hiện họ đã lựa chọn thêm được 09 doanh nghiệp Việt Nam có thể trở thành đối tác trong thời gian tới, nhưng phải xét thêm các tiêu chí về giao hàng, giá cả, môi trường, tài chính. Theo ông Trí, để giải quyết vấn đề này, cơ quan quản lý nên là trung gian tìm kiếm đối tác để doanh nghiệp nội và đối tác có thể có một sự ràng buộc nhất định, tạo cơ sở cho doanh nghiệp trong nước quyết định bỏ tiền ra để đầu tư công nghệ, máy móc đáp ứng được yêu cầu của đối tác.

Được và mất từ các dự án lọc hóa dầu

Với dự án đầu tiên, Nhà máy Lọc dầu Dung Quất (Quảng Ngãi), đơn vị quản lý là Công ty TNHH Nhà nước một thành viên Lọc hóa dầu Bình Sơn được hưởng cơ chế thu điều tiết.

Để phát triển ngành công nghiệp được đánh giá là non trẻ với Việt Nam, nền kinh tế đã và đang phải “trả giá” không ít.

Cụ thể, so với các doanh nghiệp nhập khẩu xăng - dầu, khí hóa lỏng (LPG), Công ty Bình Sơn được giảm 7% thuế nhập khẩu đối với xăng - dầu, 5% với LPG, 3% với sản phẩm hóa dầu (xăng dầu do Dung Quốc sản xuất vẫn phải nộp thuế nhập khẩu).

Mức ưu đãi này được áp dụng từ năm 2009 và sẽ kéo dài đến năm 2018. Ngoài ra, Công ty Bình Sơn còn được hưởng ưu đãi thuế suất thuế thu nhập doanh nghiệp là 10% trong thời gian 30 năm (nhiều hơn 15 năm so với các doanh nghiệp khác trong khu kinh tế Dung Quất); được miễn thuế bốn năm và giảm 50% số thuế phải nộp trong thời gian chín năm tiếp theo từ năm đầu tiên Công ty Bình Sơn có thu nhập chịu thuế từ dự án Nhà máy Lọc dầu Dung Quất.
Nhà máy đi vào hoạt động và đang đóng góp lớn cho ngân sách của tỉnh Quảng Ngãi. Điều này đã tạo ra một cuộc chạy đua giữa các địa phương nhằm thu hút đầu tư các dự án lọc, hóa dầu. Đến nay, cả nước đã có tám dự án lọc, hóa dầu trải dài từ Thanh Hóa đến Cần Thơ dù theo chiến lược phát triển ngành dầu khí Việt Nam tới năm 2020 (ban đầu) chỉ có ba nhà máy lọc, hóa dầu tại Quảng Ngãi, Thanh Hóa và Bà Rịa - Vũng Tàu.
Dung-Quat-7213-1437303879.jpg
Đã qua 7 năm lọc dầu Dung Quất vẫn chưa có khả năng cạnh tranh với các dự án nước ngoài. Ảnh: Trí Tín
Ngoài Nhà máy Dung Quất và một nhà máy có quy mô nhỏ có tên Cát Lái ở TP HCM đang hoạt động thì còn có thêm sáu dự án khác. Cụ thể, đó là dự án lọc dầu Nghi Sơn (Thanh Hóa), Vũng Rô (Phú Yên), Nam Vân Phong (Khánh Hòa), Nhơn Hội (Victory, Bình Định), Long Sơn (Bà Rịa - Vũng Tàu) và một dự án tại Cần Thơ.
Vấn đề là, Dung Quất đã được hưởng ưu đãi thì các dự án sau đó cũng muốn được những quyền lợi tương tự. Và không ai khác, chính các chính quyền địa phương đã tham gia cùng các chủ đầu tư “chạy” xin ưu đãi, như một cách để thu hút dự án tỉ đô về cho địa phương mình.
Đơn cử là trường hợp dự án tổ hợp lọc, hóa dầu Nhơn Hội. Thông qua chính quyền địa phương, chủ đầu tư là tập đoàn Dầu khí Thái Lan (PTT) và tập đoàn Dầu mỏ Saudi Aramco của Ảrập Saudi mong muốn Chính phủ áp dụng cơ chế ưu đãi cho dự án này như những dự án đang được triển khai tại Việt Nam. Đây được coi là một trong những điều kiện quan trọng để chủ đầu tư quyết định có thực hiện dự án hay không.
Sau nhiều tranh cãi và phản đối của các bộ ngành, cuối cùng, vào cuối năm 2014, Thủ tướng đã phê duyệt bổ sung dự án này vào quy hoạch chung phát triển ngành dầu khí Việt Nam đến năm 2025. Cùng với đó, Thủ tướng chấp thuận một số ưu đãi đầu tư mà tỉnh Bình Định và Bộ Tài chính đề xuất.
Cụ thể, dự án sẽ thuộc danh mục đặc biệt khuyến khích đầu tư và được hưởng thuế thu nhập doanh nghiệp mức 10% trong 15 năm, miễn thuế trong bốn năm đầu, giảm 50% số thuế phải nộp trong chín năm tiếp theo. Ngoài ra, dự án cũng được miễn tiền thuê đất và thuế nhập khẩu dầu thô cũng như các thiết bị, máy móc, vật tư mà trong nước chưa sản xuất... Riêng thuế xuất khẩu sản phẩm sẽ được xem xét trong giai đoạn thu xếp vốn.
Ngoài ưu đãi trực tiếp, một số địa phương có dự án lọc hóa dầu còn kiến nghị ngân sách trung ương hỗ trợ vốn giải phóng mặt bằng với số tiền lên đến hàng trăm hoặc hàng nghìn tỷ đồng mỗi dự án. Cơ sở của đề xuất này là Quyết định 126 của Thủ tướng ban hành năm 2009, quy định với các dự án lớn, có quy mô vốn trên 20.000 tỷ đồng, ở các khu kinh tế ven biển thuộc vùng có điều kiện khó khăn thì Nhà nước sẽ hỗ trợ nguồn vốn xây dựng hạ tầng.
Theo Giáo sư Nguyễn Mại, Chủ tịch Hiệp hội Doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài, tổng công suất thiết kế của các dự án lọc, hóa dầu lên tới gần 65 triệu tấn mỗi năm, vượt xa nguồn cung dầu thô khai thác trong nước. Lượng khai thác dầu thô trong nước tối đa chỉ đạt khoảng 15 triệu tấn mỗi năm. Như vậy để vận hành, Việt Nam phải nhập tới 45-50 triệu tấn dầu để sản xuất ra thành phẩm. 
“Các nước đi trước chúng ta đã phải chịu rất nhiều hậu quả do phát triển công nghiệp hóa dầu: ô nhiễm môi trường, khí thải nhà kính và quan trọng là sử dụng nhiều tài nguyên đất đai... Do đó, việc phát triển công nghiệp khai khoáng, lọc hóa dầu cần ở mức độ vừa phải”, ông Mại nói.
Ở thời điểm hiện tại, trong các dự án lớn, chỉ mới có Nhà máy Lọc dầu Dung Quất đi vào hoạt động. Thế nhưng, những cái mất của nền kinh tế đã lên đến hàng chục ngàn tỉ đồng.
Theo Tiến sĩ Nguyễn Tú Anh, cái giá phải trả cho một số kết quả đáng ghi nhận mà Dung Quất tạo ra (như đã làm chủ công nghệ lọc dầu nhiên liệu, hình thành được đội ngũ cán bộ, công nhân có nghề trong lĩnh vực này) là không hề nhỏ, bao gồm chi phí trực tiếp và chi phí cơ hội.
Chi phí trực tiếp ở đây là các khoản ưu đãi, mà thực chất là những khoản thuế mà Nhà nước đáng lẽ được nhận nếu không có Dung Quất. Còn chi phí cơ hội đó là 3,5 tỷ đôla Mỹ nếu không đầu tư vào Dung Quất mà được đầu tư vào các dự án khác có lợi thế cạnh tranh hoặc những dự án có tính lan tỏa lớn như cơ sở hạ tầng thì có thể đã tác động thúc đẩy kinh tế tăng trưởng lớn hơn.
Tính toán theo số liệu đã được tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN) công bố thì tổng số ưu đãi từ năm 2010-2014 mà Dung Quất nhận được khoảng 26.550 tỷ đồng (riêng năm 2014, chỉ mặt hàng xăng và dầu diesel, mức ưu đãi mà Bình Sơn nhận được không nhỏ hơn 2.900 tỷ đồng).
Theo Tiến sĩ Nguyễn Tú Anh, giả sử số ưu đãi từ nay đến năm 2018 vẫn không tăng thì trong thời kỳ 2010-2018, ưu đãi phải dành cho Dung Quất không ít hơn 2 tỷ đôla Mỹ (khoảng 43.600 tỷ đồng tính theo tỷ giá ở thời điểm này). “Nếu kéo dài đến năm 2027 thì số tiền ưu đãi phải lớn gấp nhiều lần. Và nếu Dung Quất không thể cạnh tranh mà không có ưu đãi thì chi phí để có ngành lọc, hóa dầu là con số lớn không có điểm dừng”, Tiến sĩ Nguyễn Tú Anh nhận định.
Vấn đề là, nguy cơ phải bảo hộ Dung Quất dài dài rất hiện hữu. Bởi lẽ, đã qua bảy năm nhưng Dung Quất vẫn chưa có khả năng cạnh tranh được với các dự án nước ngoài.
Theo số liệu của PVN, tính từ 2010 - thời điểm Dung Quất đi vào hoạt động đến năm 2014, doanh nghiệp này đã lỗ gần 1.050 tỷ đồng. Nếu không có ưu đãi, thì con số lỗ lũy kế năm năm vừa qua xấp xỉ 27.600 tỷ đồng. Một con số quá lớn so với túi tiền quốc gia.

Sự khác biệt giữa ông chủ với lãnh đạo

Ông chủ cho bạn chỉ dẫn, còn lãnh đạo sẽ giúp phát triển trí tuệ. Ông chủ ra lệnh, trong khi người lãnh đạo sẽ đưa ra đề nghị.


Sự khác biệt giữa ông chủ và lãnh đạo

Siêu thị, trạm xăng đua nhau kinh doanh tiện lợi

Không chỉ gia tăng số lượng chi nhánh, hệ thống các siêu thị, cửa hàng và ngay cả trạm xăng cũng đua nhau phát triển mô hình tiện lợi.

20h tối, tại tầng một cửa hàng Circle K, đường Điện Biên Phủ (quận Bình Thạnh) số lượng khách ngồi thư giãn, ăn uống khá đông, đa phần là những người trẻ, học sinh, sinh viên với hóa đơn chi tiêu tầm 50.000-200.000 đồng.
Hoa, sinh viên trường Đại học Công nghệ TP HCM cho biết, trước đây rất hiếm khi vào cửa hàng tiện lợi vì không gian nhỏ, nhưng vài tháng trở lại đây, một tuần Hoa vào cửa hàng khoảng 3-4 lần.
“Từ khi cửa hàng này mở rộng thêm tầng một với vài bộ bàn ghế, lại có không gian khá yên tĩnh, tôi và bạn bè thường vào đây để họp nhóm. Buổi trưa nếu muốn ăn uống, cả nhóm có thể chạy xuống quầy hàng mua. Nơi đây có đủ các loại thực phẩm ăn nhanh như mì gói, bánh mì, gà, trứng chiên, bánh bao…” Hoa nói.
st_1437279286.jpg
Cửa hàng tiện ích ngày càng thu hút nhiều học sinh, sinh viên. Ảnh: Hồng Châu.
Không gian rộng hơn so với Circle K, FamilyMart trên đường D2 (Bình Thạnh) thu hút ngày càng đông khách. Tại đây, nhà bán lẻ này cũng nâng cấp hệ thống bằng cách mở thêm tầng một. Toàn bộ diện tích được đặt 8 bộ bàn ghế để khách hàng mua sắm có thể nghỉ ngơi và ăn uống tại chỗ. Đáng chú ý, nhiều nơi, cửa hàng còn sắp đặt không gian riêng hướng ra đường cho những khách hàng muốn ngắm cảnh và thư giãn buổi sáng.
Đại diện FamilyMart cho biết, việc dành khá nhiều diện tích cho khách hàng ăn uống, thư giãn là chiến lược được công ty đẩy mạnh. Cho tới nay, những cửa hàng bên trong trung tâm thương mại được công ty chuẩn bị chỗ thư giãn, nghỉ ngơi phía trước hoặc bên cạnh cho khách. Còn với các cửa hàng ở trên những tuyến đường trọng điểm, hãng sẽ nâng cấp và mở rộng thêm tầng.
“Hiện chúng tôi đã có 72 cửa hàng tiện lợi, trong đó 52 chi nhánh có quầy ăn uống (22 cái được nâng cấp thêm lầu). Trong đó, thực phẩm ăn nhanh phục vụ ngay tại cửa hàng như sushi, lẩu hot pot, đồ chiên, bánh bao, sandwich... bán rất chạy”, đại diện FamilyMart nói.
Đơn vị này cũng cho biết, đang tăng cường tìm kiếm mặt bằng để đẩy mạnh chiến lược chiếm lĩnh thị trường với mục tiêu 800-1.000 cửa hàng vào năm 2020 và hướng tới số lượng 5.000 chi nhánh trong tương lai, tương đương chiếm trên 30% thị phần, đứng đầu trong kinh doanh cửa hàng tiện lợi tại Việt Nam.
Cùng với các hệ thống cửa hàng tiện lợi, các hệ thống siêu thị cũng không ngừng gia tăng thêm dịch vụ tiện ích như phục vụ đặt hàng qua điện thoại, giao hàng tận nơi miễn phí, lên lai quần áo, bố trí thêm các khu ẩm thực... Đại diện Saigon Co.op cho biết, hiện có khoảng 60 Co.opmart trên cả nước có khu ẩm thực do siêu thị trực tiếp kinh doanh. Ngoài ra, tại các khu tự doanh còn bố trí máy rút tiền, sắp tới chuẩn bị đưa vào hoạt động dịch vụ thanh toán tiền điện, nước, điện thoại,…
Không chỉ các cửa hàng tiện lợi, siêu thị phục vụ khách hàng kỹ lưỡng, ngay cả những trạm xăng cũng đã bước vào cuộc đua này bằng việc cung cấp đầy đủ các loại dịch vụ như rửa xe, cà phê, cho tới đồ ăn.
Tại trạm xăng của Petrolimex trên đường Hai Bà Trưng, quận 1 đang thí điểm triển khai mô hình tiện lợi với khá nhiều dịch vụ. Nếu trước đây, bên trong nhà chờ rửa xe chỉ là các hàng ghế ngồi thì nay cung cấp thêm dịch vụ nước uống và cà phê pha sẵn với giá 10.000-15.000 đồng một ly. Đồng thời, các nhân viên ở đây còn bán thêm cả bảo hiểm xe máy. Bên cạnh nhà chờ này còn có thêm một tiệm bánh mì rộng khoảng 10m2. Giá cả sản phẩm cũng chỉ dao động quanh mức 15.000-50.000 đồng.
Đại diện Petrolimex cho biết, mô hình kinh doanh tiện lợi trên đang trong quá trình thử nghiệm. Tại TP HCM, đơn vị mới chỉ triển khai ở quy mô nhỏ với một vài địa điểm chứ chưa mở đại trà.
“Nếu mô hình thử nghiệm hiệu quả, chúng tôi mới lên kế hoạch nhân rộng và cải thiện quy mô ở khoảng 200 địa điểm kinh doanh xăng dầu, đồng thời mở thêm cửa hàng tiện lợi. Hiện, doanh nghiệp cũng đang tìm đối tác để cùng thực hiện”, đại diện đơn vị cho biết.
Nhận định về tình hình trên, giám đốc một hệ thống siêu thị tại TP HCM cho biết, cuộc đua của thị trường bán lẻ ngày càng trở lên gay gắt. Nếu trước đây chỉ có các ông lớn trong ngành bán lẻ cạnh tranh với nhau thì nay khá nhiều doanh nghiệp có tiềm lực tài chính lớn cũng muốn tham gia vào ngành này, khiến cho thị phần đang dần dần được chia lại. 
Cũng chính bởi lẽ đó, hiện nay các hệ thống siêu thị không những gia tăng tiện ích mà còn cấu trúc lại cơ cấu mặt hàng sao cho đem lại mức lợi nhuận ổn định nhất. "Tại hệ thống siêu thị tôi đang điều hành, toàn bộ việc bài trí khu ẩm thực cũng như đồ uống mà người tiêu dùng ưa thích được sắp đặt có hệ thống hơn. Bên cạnh đó, nếu trước đây chúng tôi chỉ chú trọng vào một số loại thực phẩm nấu chín thông thường thì nay phát triển đa dạng hơn, thậm chí có món chỉ vài nghìn đồng", vị này nói.
Ông cũng cho biết, từ khi các dịch vụ tiện lợi phát triển, sức mua tại hệ thống siêu thị của công ty có chậm lại, nhưng doanh thu từ các tiện ích gia tăng đã giúp cho lợi nhuận công ty tăng nhẹ so với cùng kỳ năm ngoái.
Theo số liệu của Cục Thống kê TP HCM, trong 4 tháng, tổng mức bán lẻ hàng hóa và doanh thu dịch vụ tiêu dùng trên địa bàn đạt 211.414 tỷ đồng, tăng 10,7%. Trong đó, tổng mức bán lẻ hàng hóa đạt trên 165.825 tỷ đồng, tăng 11,1%, dịch vụ tiêu dùng đạt 45.588 tỷ đồng, tăng 8,9%.
Thông tin từ Hiệp hội siêu thị Việt Nam cũng cho biết, dư địa của kênh bán lẻ hiện đại còn nhiều, tuy nhiên sự cạnh tranh của kênh phân phối này đang rất khốc liệt bởi ngoài các nhà đầu tư nước ngoài tham gia mạnh vào thị trường thì trong nước các doanh nghiệp khác ngành cũng nhanh chân nắm bắt cơ hội. 
Hiện cả nước có khoảng 724 siêu thị và 132 trung tâm thương mại, số cửa hàng tiện lợi hoạt động đúng nghĩa (có thương hiệu và vận hành theo chuỗi) mới chỉ dừng lại ở con số hàng trăm. Theo quy hoạch của Bộ Công Thương, đến năm 2020 cả nước sẽ có khoảng 1.200 – 1.500 siêu thị, tức là cần thêm 550 cái so với hiện tại.

Những ông chủ nhà băng đã lộ diện sau cuộc tái cơ cấu

Cuộc đại phẫu toàn ngành vài năm qua đã đưa những doanh nhân như Đỗ Minh Phú, Võ Quốc Thắng, Phương Hữu Việt... đến với lĩnh vực ngân hàng tưởng chừng không sẵn sàng chào đón những ông chủ mới.


Chủ tịch TPBank - Đỗ Minh Phú
Cái duyên làm "banker" đến với ông Đỗ Minh Phú - Chủ tịch Tập đoàn Vàng bạc đá quý DOJI khi Ngân hàng Tiên Phong (TPBank - tên cũ là TienPhongBank) đang khó khăn, nằm trong danh sách những nhà băng yếu kém buộc phải tái cơ cấu. Với tiềm lực có sẵn nhờ thành công từ mảng kinh doanh vàng, ông Đỗ Minh Phú nhanh chóng đổ vốn vào, thay đổi lại bộ máy, ban điều hành và bắt tay tái cơ cấu lại toàn bộ TPBank.
do-minh-phu-6824-1437194736.jpg
Ông Đỗ Minh Phú phát biểu tại một đại hội cổ đông của TPBank sau khi tái cơ cấu thành công. Ảnh: TPB.
Khi đó, nhiều người cho rằng doanh nhân sinh năm 1953 này đang "lao vào đá" khi lấn sân sang lĩnh vực ngân hàng đã hết thời lãi "khủng" trước đây. Ngược lại, ông chủ DOJI lại cho rằng chính nhu cầu tái cơ cấu, sắp xếp lại hệ thống đã giúp những doanh nhân như ông có cơ hội sở hữu tấm giấy phép kinh doanh ngân hàng, đặc biệt khi cơ quan quản lý gần như không cho phép mở mới nhà băng.
Chủ tịch KienLong Bank Võ Quốc Thắng
Cũng như ông Đỗ Minh Phú, ông Võ Quốc Thắng (người hay được biết đến với tên gọi Bầu Thắng) chưa từng kinh doanh ngân hàng cho tới khi ông xuất hiện tại Đại hội cổ đông năm 2013 của Ngân hàng Kiên Long (KienLong Bank) rồi được bầu làm Chủ tịch Hội đồng quản trị.
vo-quoc-thang-7373-1406608542-8885-14371
Bầu Thắng quyết định lấn sân thêm mảng ngân hàng khi là Chủ tịch KienLong Bank.
Lý giải về quyết định bỏ vốn vào ngân hàng, vị doanh nhân từng là Đại biểu Quốc hội cho rằng ông muốn thử sức ở nhiều lĩnh vực. Hơn nữa, sự tham gia vào KienLong Bank của Bầu Thắng được xem là một bước chuẩn bị cho con trai. Hiện Võ Quốc Lợi, con trai sinh năm 1988 của ông Võ Quốc Thắng đang là cổ đông cá nhân lớn thứ hai tại KienLong Bank với hơn 14 triệu cổ phần. Trong khi đó, ông Thắng vẫn không nắm cổ phần nào của ngân hàng dù đang là Chủ tịch.
Chủ tịch VietABank - Phương Hữu Việt
PHuong-Huu-viet-JPG-9419-1437194736.jpg
Chủ tịch VIetA Bank Phương Hữu Việt hiện là đại biểu quốc hội. Ảnh:Chinhphu.vn.
Tương tự, ông Phương Hữu Việt cũng mới chính thức làm Chủ tịch HĐQT Ngân hàng Việt Á từ đầu năm 2011 khi cá nhân ông và Tập đoàn Việt Phương do ông làm chủ bỏ vốn vào nhà băng này trong tình cảnh ngân hàng đứng trước áp lực buộc phải tăng vốn lên trên 3.000 tỷ đồng.
Ông Phương Hữu Việt (sinh năm 1964) cũng là một trong những doanh nhân Việt thành danh từ Đông Âu. Tập đoàn Đầu tư Việt Phương của ông là cổ đông lớn nhất của VietABank với 36 triệu cổ phần. Hiện tổng số cổ phần ông Phương Hữu Việt và tập đoàn này nắm tại VietABank chiếm 17% vốn điều lệ của ngân hàng.
Ông Việt còn là đại biểu Quốc hội, từng là Ủy viên Ủy ban Tài chính Ngân sách của Quốc hội.
Ông Trầm Bê - Sacombank và Southern Bank
Khác với 3 doanh nhân trên, ông Trầm Bê hiện không là Chủ tịch Hội đồng quản trị của ngân hàng nào nhưng lại được trong giới xem như ông chủ thực sự đứng sau Ngân hàng Sài Gòn Thương Tín (Sacombank) và Ngân hàng Phương Nam (Southern Bank). Cái tên Trầm Bê được nhiều người nói đến sau cuộc đổi chủ đình đám mang hơi hướng bị thâu tóm của Sacombank năm 2012. Trước đó, ông vốn là một doanh nhân kỹ tính và kín tiếng, gần như không xuất hiện trên truyền thông.
trambe-5877-1437194736.jpg
Ông Trầm Bê vốn kín tiếng trước cuộc đổi chủ tại Sacombank năm 2012. 
Báo cáo quản trị 6 tháng đầu năm 2015 của Sacombank cho thấy ông Trầm Bê đang là Phó chủ tịch Hội đồng quản trị, con trai Trầm Khải Hoà là thành viên Hội đồng quản trị. Tổng sở hữu của cá nhân ông Bê cùng các con trai, con gái và con rể là hơn 84,2 triệu cổ phần, tương đương 7% vốn điều lệ Sacombank. Trong khi đó tại Southern Bank, một người con trai khác của ông Trầm Bê là Trầm Trọng Ngân đang là Phó chủ tịch Hội đồng quản trị và tổng sở hữu của cả gia đình tại đây lên đến 21% vào thời điểm quý III năm 2013.
Giải quyết sở hữu chéo, quy hai nhà băng về một chủ cũng là một trong những lý do khiến cuộc sáp nhập của Sacombank - Southern Bank được thúc đẩy nhanh hơn.